Gần trưa ngày hôm sau, Lâm Uyên mới đến công ty.
Lần nào tàn cuộc nhậu xong, dạ dày hắn cũng hơi khó chịu. Thật ra nếu không bắt buộc, hắn chẳng muốn tham gia mấy kiểu tiệc tùng xã giao đón đưa này chút nào.
May mà bây giờ quy mô của LY Khoa Kỹ ngày càng lớn, hắn ra ngoài cơ bản đều chễm chệ ở ghế chủ tọa. Người bên dưới có muốn mời rượu cũng phải tự biết chừng mực, thường chỉ uống tượng trưng là xong, hắn không cần phải bán mạng đọ rượu như trước kia nữa.
Xử lý xong mấy tập tài liệu khẩn và phê duyệt ngân sách trên bàn, Lâm Uyên ngả lưng ra ghế giám đốc, tự pha cho mình một tách trà đặc, đầu óc lại bắt đầu hoạt động hết công suất.




